International Journal of Advanced Sport Sciences Research

ASSR is an open access journal, aims at rapid publication of concise research papers of a broad interest in Physical education fields. Subject areas include all the current fields of interest represented by the Committees of the Design Scientific Renaissance. ASSR welcomes papers and articles in sport and physical education, fields of ASSR includes but not limited to: sport for all; Exercise physiology; Moths of training and coaching;Sport’s performance and analysis

Read More >

User Profile

Mr paul gunmer

Bio Statement

Chương 7: Trò Đùa Ở Công Viên

Trích: truyện anh ấy rất hay trêu chọc tôi
Hôm nay là một ngày đẹp trời hiếm hoi giữa mùa đông lạnh giá. Tôi và Hoàng quyết định tận dụng cơ hội này để đi dạo trong công viên gần nhà. Đã gần một tháng kể từ ngày chúng tôi chính thức hẹn hò, và tôi vẫn chưa quen với những trò đùa tinh quái của anh.
"Em nghĩ chúng ta nên làm gì hôm nay?" Tôi hỏi khi chúng tôi bước vào cổng công viên.
Hoàng mỉm cười bí hiểm: "Anh có một ý tưởng hay lắm. Nhưng trước hết, em có muốn ăn kem không?"
Tôi gật đầu đồng ý, và chúng tôi dừng lại ở một quầy kem nhỏ. Hoàng gọi hai cây kem ốc quế, một vani cho tôi và một socola cho anh.
Khi người bán hàng đưa kem cho chúng tôi, Hoàng bất ngờ "vô tình" làm rơi cây kem của mình xuống đất.
"Ôi không!" Anh kêu lên, vẻ mặt thất vọng. "Anh làm rơi mất rồi."
Tôi nhìn anh, cảm thấy có chút tội lỗi vì mình vẫn đang cầm cây kem nguyên vẹn.
"Em chia sẻ với anh nửa cây của em nhé?" Tôi đề nghị.
Hoàng lắc đầu: "Không sao đâu em. Anh không thèm kem nữa."
Tôi cảm thấy không đành lòng, nên đưa cây kem của mình cho anh: "Vậy anh ăn cây của em đi. Em không đói lắm."
Hoàng nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh: "Em chắc chứ?"
Tôi gật đầu, và Hoàng nhận lấy cây kem từ tay tôi. Nhưng thay vì ăn, anh bất ngờ lấy ra từ túi áo một cây kem khác - cây kem socola mà anh vừa "làm rơi".
"Surprise!" Anh cười toe toét. "Anh chỉ giả vờ làm rơi thôi. Giờ chúng ta có hai cây kem rồi!"
Tôi đứng đó, miệng há hốc không tin nổi vào mắt mình. Hoàng đã lừa tôi một cách trắng trợn!
"Anh... anh..." Tôi lắp bắp, không biết nói gì.
Hoàng cười lớn: "Đừng giận anh mà em. Anh chỉ muốn thử lòng tốt của em thôi. Và em đã vượt qua bài kiểm tra với điểm số tuyệt đối!"
Tôi đảo mắt, vừa bực mình vừa buồn cười: "Em thề là một ngày nào đó em sẽ trả đũa anh."
"Anh chờ đợi ngày đó," Hoàng nháy mắt, đưa lại cho tôi cây kem vani. "Nào, chúng ta tiếp tục đi dạo nhé?"
Chúng tôi bước đi dọc theo con đường nhỏ trong công viên, vừa ăn kem vừa trò chuyện. Bỗng nhiên, Hoàng dừng lại trước một cái cây lớn.
"Em có biết đây là loại cây gì không?" Anh hỏi, vẻ mặt nghiêm túc.
Tôi nhìn kỹ cái cây, cố gắng nhớ lại những kiến thức về thực vật mà mình từng học. "Um... có phải cây sồi không?"
Hoàng lắc đầu: "Không phải. Đây là cây... ôm!"
Nói rồi, anh bất ngờ ôm chầm lấy tôi, khiến tôi suýt đánh rơi cây kem.
"Anh này!" Tôi vừa cười vừa đẩy anh ra. "Anh làm em giật mình đấy!"
Hoàng cười tinh nghịch: "Nhưng em thích mà, đúng không?"
Tôi không trả lời, chỉ mỉm cười và tiếp tục bước đi. Dù có bực mình đến mấy với những trò đùa của anh, tôi vẫn phải thừa nhận rằng chúng khiến cuộc sống thêm phần thú vị.
Chúng tôi tiếp tục đi dạo, ngắm nhìn những cặp đôi khác trong công viên. Bỗng nhiên, Hoàng nắm lấy tay tôi và kéo tôi chạy về phía một chiếc ghế đá.
"Anh làm gì vậy?" Tôi hỏi, hơi thở hổn hển.
"Suỵt!" Hoàng đặt ngón tay lên môi. "Nhìn kìa!"
Anh chỉ về phía một cặp đôi đang ngồi trên ghế đá cách chúng tôi không xa. Người con trai đang quỳ gối, có vẻ như đang cầu hôn.
"Ôi, lãng mạn quá!" Tôi thì thầm, mắt không rời cặp đôi kia.
Hoàng gật đầu đồng ý, rồi bất ngờ quỳ xuống trước mặt tôi.
"A-anh làm gì vậy?" Tôi hoảng hốt, nhìn xung quanh xem có ai đang nhìn chúng tôi không.
Hoàng nở nụ cười tinh quái: "Em Linh à, em có đồng ý... buộc dây giày cho anh không? Nó bị tuột mất rồi."

Đọc Truyện Anh Ấy Rất Hay Trêu Chọc Tôi Chapter 87.2 Tiếng Việt | qManga -  Qmanga
Tôi đứng đó, miệng há hốc nhìn Hoàng. anh ấy rất hay trêu chọc tôi chap 71! Tôi không biết nên cười hay nên giận nữa.
"Anh đúng là..." Tôi lắc đầu, không thể tìm được từ ngữ thích hợp.
Hoàng đứng dậy, ôm lấy vai tôi: "Anh đúng là người yêu tuyệt vời nhất của em, phải không?"
Tôi đấm nhẹ vào vai anh: "Anh đúng là người hay trêu chọc người khác nhất mà em từng gặp!"
Hoàng cười lớn: "Nhưng em vẫn yêu anh mà, đúng không?"
Tôi không trả lời, chỉ mỉm cười và tiếp tục bước đi. Dù có bực mình đến mấy, tôi vẫn phải thừa nhận rằng những trò đùa của anh luôn khiến trái tim tôi đập nhanh hơn.
Khi mặt trời bắt đầu lặn, chúng tôi quyết định kết thúc buổi đi dạo và trở về nhà. Trên đường về, Hoàng bất ngờ dừng lại trước một cửa hàng hoa.
"Em đợi anh một chút nhé," anh nói rồi biến mất vào trong cửa hàng.
Vài phút sau, anh quay ra với một bó hoa hồng đỏ thắm trên tay.
"Cho em," anh mỉm cười, đưa bó hoa cho tôi.
Tôi nhận lấy bó hoa, cảm động trước cử chỉ ngọt ngào của anh. Nhưng khi tôi đưa bó hoa lên mũi để ngửi, một tia nước bất ngờ phun ra từ giữa những cánh hoa, làm ướt cả mặt tôi.
"Anh!" Tôi kêu lên, vừa bất ngờ vừa bực mình.
Hoàng cười lăn lộn: "Xin lỗi em, anh không thể cưỡng lại được. Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của em kìa, đáng yêu quá!"
Tôi lắc đầu, cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc nhưng không thể nhịn được cười: "Em thề là một ngày nào đó em sẽ trả thù anh."
"Anh mong chờ ngày đó," Hoàng nháy mắt, rút từ trong túi ra một bó hoa thật. "Đây mới là bó hoa thật dành cho em."
Tôi nhận lấy bó hoa, cảm động trước sự chu đáo của anh. Dù Hoàng có trêu chọc tôi đến mấy, anh vẫn luôn biết cách làm tôi cảm thấy được yêu thương.
Khi chúng tôi về đến nhà, mặt trời đã hoàn toàn lặn. Hoàng tiễn tôi đến tận cửa.
"Cảm ơn anh vì một ngày tuyệt vời," tôi nói, mỉm cười nhìn anh.
Hoàng cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán tôi: "Không, anh mới là người phải cảm ơn em. Cảm ơn em vì đã chịu đựng những trò đùa của anh."
Tôi cười: "Em yêu anh, kể cả những trò đùa ngốc nghếch của anh."
"Anh cũng yêu em," Hoàng đáp lại, ánh mắt long lanh dưới ánh đèn đường.
Khi tôi bước vào nhà, tim vẫn đập nhanh vì hạnh phúc. Dù anh ấy rất hay trêu chọc tôi chap 84 đến thế nào, tôi vẫn yêu anh vô cùng. Và tôi biết, với anh bên cạnh, cuộc sống của tôi sẽ không bao giờ nhàm chán.